I Am Me- Tôi là chính tôi

Người cha

Written By Unknown on Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012 | 02:48

- Khi bạn đang uống một ly nước mát, xin hãy nghĩ đến cha mình đang uống là cái gì.
- Khi bạn đang khoác trên người một chiếc áo mắc tiền, xin hãy nghĩ đến cha mình đang mặc là áo gì.
- Khi bạn đang vun tiền vào những điều vô bổ, xin hãy nghĩ đến cái dáng của cha phải mặc cả từng đồng một khi mua đồ.
Cha đã vì chúng ta hy sinh những gì ?
Chảy bao nhiêu mồ hôi hột, chỉ là vì muốn chúng ta có cuộc sống tốt hơn.
Những thứ chúng ta có được đều do đôi bàn tay của cha đổi lấy mà ra.
Xin hãy yêu thương cha của mình nhé các bạn."



Một câu chuyện!

Hôm nay nhìn bố quét sơn con mới để ý kĩ bàn tay bố, bàn tay đen sạm, đầy những vết chai ở cả lòng bàn tay lẫn mu bàn tay. Cánh tay với nhiều vết sẹo thâm và những đoạn cháy nắng đen sì khiến con phải suy nghĩ…

14 năm ở bộ đội, những cơn sốt rét rừng, những trận đánh đã lấy đi của bố tuổi trẻ, sức khỏe và cả một phần hạnh phúc. Xuất ngũ trở về, bố làm việc miệt mài và làm tất cả những gì có thể để 3 chị em con được đi học.

Với con, cuộc đời bố giống như cuốn tiểu thuyết, mà bố là nhân vật chính vĩ đại. Từ những ngày đầu bố ra Hà Nội làm thợ xây, chỉ dám gọi tô cơm 1000 đồng, đến quãng thời gian bố trông xe đạp, mẹ đi chợ chỉ dám mua bó rau muống 500 đồng, rồi bố làm xe ôm, bị những con nghiện đang lên cơn dí dao vào cổ bắt chở đi mua thuốc… Tất cả những việc đó khiến con không bao giờ dám coi thường những bác xe ôm, trông xe, những chú thợ xây… những con người cũng giống bố của con một thời.

Bố à, con yêu bố nhiều lắm . Con yêu giọng nói nhẹ nhàng, âu yếm bố hỏi con mỗi khi con ốm. Con yêu tiếng hát khi bố ru chị em con bài “Bèo dạt mây trôi”. Con yêu những tối khi con còn nhỏ, bố đạp xe chở con đi chơi, bàn tay nhỏ của con nhét vào túi áo bố ấm áp biết bao.

Con yêu được xem bố tự tay sửa từng vật dụng trong nhà, từ cái cặp đi học, những chiếc xe đạp của chị em con đến những chiếc ghế nhỏ bố tự tay đóng.

Con yêu khoảnh khắc bố cười khi 3 chúng con quây quần bên bố, đứa thì đấm lưng, đứa nhổ râu, đứa nhổ tóc sâu cho bố. Nụ cười hiền hậu đem lại cho con cảm giác thật bình yên.

Con yêu bàn tay đen sạm vì cháy nắng, chai sần vì những năm tháng lao động của bố. Đôi bàn tay ấy thật đáng tự hảo phải không bố? Đôi bàn tay đã nuôi dạy 3 chị em con, đã làm biết bao công việc nặng nhọc vì chúng con, cũng đôi bàn tay ấy đã dịu dàng chăm sóc chị em con.

Sưu tầm
Share this article :

0 nhận xét:

Speak up your mind

Tell us what you're thinking... !

Tổng số lượt xem trang

Trần Điệp Blogger. Được tạo bởi Blogger.

Lưu trữ Blog

Bookmarks